KHÚC NHẠC ĐOẠN TRƯỜNG
“Thơ Nhạc”
Ánh buồn em tiễn anh đi
Đường đêm hun hút vân vi sự tình
Ôi trời! Lặng lẽ, làm thinh
Thì ra mệnh số dở dang tiêu điều…
Để rồi chất ngất niềm yêu
Trăm cay nghìn đắng sớm chiều ủ ê
Đẩy em nẻo vắng em về
Gối sầu cô lẻ, kéo lê ngậm ngùi
Cho kia suối biếc nụ cười...
THÔI THÌ
“Thơ Nhạc”
Đường mòn thả bước hoàng hôn
Bầu giăng nhạt tím, từng cơn gió lùa
Chim trời có nhớ gì chưa
Mà sao chẳng thấy vỗ đưa bóng chiều?
Kia bờ ấp ủ tình yêu
Nghìn năm cỏ lá có hiu hắt sầu
Sao đành mặc ấy hàn châu
Nằm co mảnh phiến từng câu giã từ?
Sông dài khựng nước lửng lơ
Đò...
THÔI RỒI NỖI NHỚ CÒN ĐÂY
“Thơ Nhạc”
Em buồn lặng lẽ rời chân
Còn anh một khối ngàn cân nặng đè
Kia đường hút bóng ủ ê
Trầm đây nỗi nhớ, người lê cung sầu…
Đâu rồi vương vấn lần sâu
Trời xa, khoảng cách tìm nhau mảnh hồn
Đâu rồi ngọn gió hoàng hôn
Chiều buông nhặt ánh, từng cơn say...
THÔI RỒI NỖI NHỚ CÒN ĐÂY
“Thơ Nhạc”
Em buồn lặng lẽ rời chân
Còn anh một khối ngàn cân nặng đè
Kia đường hút bóng ủ ê
Trầm đây nỗi nhớ, người lê cung sầu…
Đâu rồi vương vấn lần sâu
Trời xa, khoảng cách tìm nhau mảnh hồn
Đâu rồi ngọn gió hoàng hôn
Chiều buông nhặt ánh, từng cơn say...